Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 12 / Soạn bài Tây Tiến của Quang Dũng

Soạn bài Tây Tiến của Quang Dũng

Soạn bài Tây Tiến của Quang Dũng

Bài làm

Câu 1. Theo văn bản, bài thơ chia thành 4 đoạn. Nêu ý chính của mỗi đoạn và chỉ ra mạch liên kết giữa các đoạn?

Có thể chia bài thơ thành 4 đoạn:

Đoạn 1. 14 dòng đầu: Chặng đường hành quân gian nan, vất vả của đoàn quân Tây Tiến.

Loading...

Đoạn 2. Từ dòng 15 đến dòng 22: Những kỉ niệm đẹp của đoàn quân đối với người dân bản địa.

Đoạn 3. Từ dòng 23 đến dòng 30: Những người lính Tây Tiến trong chiến đấu.

Đoạn 4. 4 câu cuối: Lời thề gắn kết với đoàn quân Tây Tiến.

Mạch liên kết giữa các đoạn thơ chính là ở dòng cảm xúc, hồi tưởng của chính nhà thơ về đoàn quân Tây Tiến, đó là những tháng ngày cùng nhau hành quân, cùng nhau chung sống, sinh hoạt với người dân bản địa rồi cùng nhau chiến đấu oanh oanh liệt liệt ở nơi chiến trường. Quá nhiều kỉ niệm và hồi ức như vậy nên nhà thơ mới cảm thấy gắn bó khăng khít, nhớ thương đoàn quân sau khi đã về xuôi.

Câu 2. Nét đặc sắc của bức tranh thiên nhiên trong đoạn thơ thứ nhất và hình ảnh người lính Tây Tiến hiện lên trong đoạn thơ như thế nào?

Ở đoạn thơ thứ nhất, tác giả đã tái hiện bức tranh thiên nhiên đặc sắc, ấn tượng của vùng rừng núi phía Bắc, đó là vẻ đẹp cheo leo, hùng vĩ của núi rừng, những vực sâu thăm thẳm, heo hút đầy chết chóc, đó là những chặng đường hành quân khúc khuỷu gập ghềnh, luôn có cái chết đe dọa. Thế nhưng bên cạnh những hiểm nguy độc địa ấy lại vẫn có những cảnh tượng sinh động, nên thơ gắn với từng địa danh: Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông, Mường Hịch, Mai Châu. Qua cách miêu tả của nhà thơ, người đọc có thể thấy được khung cảnh đất trời của miền núi phía Bắc hết sức nên thơ, lãng mạn và còn nguyên sơ biết chừng nào.

Trong bối cảnh thiên nhiên xinh đẹp mà hiểm trở như vậy, hình ảnh những người lính Tây Tiến hiện lên càng oai hùng, dũng cảm. Mặc cho đường hành quân gian nan vất vả, xung quanh là cái chết rình rập bao trùm thì những người lính vẫn vững bước thẳng tiến, họ vẫn hiên ngang và hùng dũng bước đi trên con đường của mình. Không những vậy họ còn hòa hợp với thiên nhiên đất trời, say sưa tận hưởng, ngắm cảnh đẹp của vùng rừng núi. Họ không vì thực tại khắc nghiệt mà làm cho tâm hồn mình khô khan, nhàm chán. Trái lại họ vẫn sống đúng với lứa tuổi và tính cách của mình, yêu thiên nhiên đất trời, yêu cả cuộc đời, cả tuổi thanh xuân.

Soan-bai-Tay-Tien-cua-Quang-Dung2

Câu 3. Đoạn thơ thứ hai mở ra một thế giới khác với những vẻ đẹp của con người về thiên nhiên miền Tây khác với đoạn thơ thứ nhất. Hãy phân tích.

Nếu như đoạn thơ thứ nhất tập trung miêu tả chặng đường hành quân gian khổ, hiểm nguy của những người lính cùng vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc thì đến khổ thơ tiếp theo, một thế giới khác lại mở ra với những hoạt động văn hóa sôi nổi của người dân bản địa. Đây là một bức tranh rực rỡ, sôi động huyên náo của đêm hội đuốc hoa nơi có những điệu khèn tưng bừng, có những cô gái váy áo rực rỡ, có những đám lửa bập bùng. Con người miền Tây thông qua đây có thể thấy được họ hết sức nhiệt tình, thân thiện và gắn bó với những người lính.

Hình ảnh cô gái chèo chiếc thuyền độc mộc là một chi tiết nghệ thuật đặc sắc vừa gợi lên nét đẹp duyên dáng, đằm thắm, uyển chuyển của người con gái vừa cho thấy khung cảnh nên thơ, trữ tình của sông nước nơi đây. Những người lính lúc này cũng hòa vào với người dân bản địa, cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau chơi hội, cùng đùa vui, ngắm cảnh. Dường như họ không hề nghĩ đến cái chết, sự tang thương mà chỉ có một niềm vui với thực tại.

Câu 4. Hình ảnh người lính Tây Tiến được lặp lại trong đoạn thơ thứ ba. Hãy làm rõ vẻ đẹp lãng mạn và tính chất bi tráng của hình ảnh người lính.

Trong đoạn thơ thứ 3, hình ảnh người lính lại một lần nữa hiện lên đầy oai hùng, dữ dội. Họ vượt lên khỏi những khó khăn thử thách về vật chất, về thực tại để thể hiện cá tính và bản lĩnh của bản thân. Quanh họ không phải là những cơn bạo bệnh, những lần thiếu thốn về quân trang quân dụng mà là những điểm đặc biệt, thể hiện chí khí oai hùng và sự nhí nhảnh của họ. Đêm đến, nỗi nhớ nhà, nhớ người thương vẫn cồn cào, da diết trong tâm khảm họ. Hoàn cảnh vừa họ vừa hào hùng nhưng cũng đầy bi thương. Họ sống và chiến đấu quả cảm hết mình dù có phải hi sinh tính mạng, tuổi trẻ và giấc mơ. Họ chấp nhận thực tại và luôn hướng tới thái độ sống tích cực, lạc quan. Dù họ có phải hi sinh, mãi mãi nằm xuống nơi chiến trường thì họ cũng luôn coi đó là một sự ra đi nhẹ nhàng và không bi quan về nó.

Câu 5. Ở đoạn cuối, nỗi nhớ Tây Tiến được diễn tả như thế nào? Vì sao nhà thơ viết: “Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi?”

Ở đoạn thơ cuối cùng, nỗi nhớ Tây Tiến được được nhà thơ diễn tả bằng việc gửi tâm hồn mình lên với Tây Tiến. Tây Tiến đã trở thành một phần linh hồn không thể thiếu, không thể phai mờ trong tâm khảm mỗi người lính khi trở về:

“Tây Tiến người đi không hẹn ước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”

Cách viết: “Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi” cho thấy việc nhà thơ gửi gắm một phần hồn của mình lại với vùng đất và con người Tây Tiến, đó mãi mãi là những kí ức không gì có thể thay thế được.

Loading...

Check Also

Soan-bai-Rung-xa-nu-cua-Nguyen-Trung-Thanh

Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành Bài làm Câu 1. Anh chị …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *