Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 11 / Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia

Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia

Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia

Bài làm

Câu 1. Hạnh phúc của một tang gia là một phần của nhan đề chương XV tiểu thuyết Số đỏ do chính Vũ Trọng Phụng đặt. Anh (chị) có suy nghĩ gì về nhan đề này và tình huống trào phúng của đoạn trích?

Nhan đề của đoạn trích tưởng chừng như rất vô lí nhưng lại vô cùng phù hợp trong tác phẩm này. Tang gia theo lẽ thường phải là ngày vô cùng bi thương, buồn tủi, tang gia là niềm đau khổ của mọi người, nhà có tang thì các thành viên đều sầu não ảm đạm. Thế nhưng tang gia ở đây lại là niềm hạnh phúc của tất cả các thành viên trong gia đình. Không phải là vui mừng mà là hạnh phúc, tức là niềm sung sướng đến tột độ khi cuối cùng ước vọng đã được thực hiện. Vậy thì có vẻ người đang nằm trong quan tài thật bất hạnh khi không được các thành viên trong gia đình mong sống.

Và quả thật đây chính là tình huống trào phúng của đoạn trích. Cái chết của cụ cố tổ đã đem lại niềm hân hoan cho tất cả các thành viên trong gia đình.

Loading...

Câu 2. Vì sao cái chết của cụ cố tổ lại là niềm hạnh phúc của mọi thành viên trong gia đình cụ? Phân tích những niềm hạnh phúc khác nhau của mỗi người trong đại gia đình cụ cố Hồng và những người đến đưa đám ma do cái chết của cụ cố tổ đem lại.

Cái chết của cụ cố tổ là niềm hạnh phúc của mọi thành viên trong gia đình vì từ lâu họ đã mong cụ ra đi để mỗi người thực hiện được những mưu đồ riêng của mình. Mỗi người lại có một niềm hạnh phúc khác nhau.

Với cụ cố Hồng thì cái chết của bố sẽ giúp ông nghiễm nhiên trở thành người già cả nhất, đức cao vọng trọng nhất, ông sẽ có dịp để phô trương cái già cả của mình.

Với bà cố thì đám tang là dịp để gia đình phô trương thanh thế, khoe khoang vẻ hào nhoáng, thịnh vượng của gia đình.

Với ông Văn Minh thì thì cái chết của bố sẽ giúp đưa cái di chúc đi vào thời kì thực hiện.

Với bà Văn Minh thì đám tang là dịp để cửa tiệm Âu hóa quảng bá thương hiệu với những mẫu trang phục tân tiến nhất.

Với cô Tuyết thì đám tang là dịp để cô khoe sự trinh nguyên, trong trắng của mình, khoe vẻ đẹp thuần khiết, trong sáng của cô trong làn áo voan.

Với ông cháu rể Phán mọc sừng thì đây là lúc âm mưu của ông đã thành toàn, mọi người đều biết về cái sừng của ông.

Với cậu Tú Tân thì đám tang là dịp để cậu khoe tài chụp ảnh và có cơ hội điều binh khiển tưởng đám thợ chụp hình.

Với Xuân tóc đỏ, đám tang là cơ hội để hắn lấy nốt 5 đồng bạc từ chỗ ông Phán mọc sừng.

Với những ông khách đi dự đám tang thì đây là dịp để khoe huân huy chương và ngắm bộ ngực của cô Tuyết.

Với những thanh niên đưa đám thì đây là dịp để tán tỉnh, chim chuột nhau.

Quả thật là chỉ một cái chết nhưng đã đem lại biết bao ích lợi cho tất cả mọi người.

Soan-bai-Hanh-phuc-cua-mot-tang-gia

Câu 3. Anh (chị) hãy phân tích cảnh “đám ma gương mẫu”.

Cảnh đám tang gương mẫu được thể hiện ở chỗ:

Đám linh đình, thịnh soạn: kèn Tây, kèn ta, kiệu bát cống, vòng hoa trải kín con đường, người đưa đông nghìn nghịt => cho thấy sự nhốn nháo như một cái chợ, người người không lịch thiệp, văn hóa mà như phường chợ búa.

Đám gương mẫu bởi người tham dự đông, đoàn người đưa tiễn cứ đi cứ đi => mọi người đang chìm trong niềm hạnh phúc riêng và bước đi với những cuộc chuyện trò rôm rả.

Lúc hạ huyệt con cháu khóc lóc, máy ảnh tác nghiệp tới tấp => người khóc là để diễn cho tròn vai, người chụp ảnh là để khoe tài năng và thanh thế gia đình.

Đây là một đám ma gương mẫu nhưng thực chất lại là một đám ma đồi bại vì không có tình người.

Câu 4. Từ niềm “hạnh phúc” của các nhân vật do cái chết của cụ cố tổ đem lại và cảnh tượng của cái đám tang gương mẫu, anh chị nhận xét như thế nào về xã hội thượng lưu thành thị đương thời? Thái độ của nhà văn với xã hội này ra sao?

Từ niềm hạnh phúc của các nhân vật và cảnh tượng đám ma gương mẫu có thể thấy xã hội thành thị thượng lưu đương thời mà gia đình cụ cố Hồng là xã hội thu nhỏ ấy thực chất là một xã hội thối nát, đồi bại. Trong xã hội ấy sự giả tạo, phô trương lên ngôi, ở đó không còn tình người, sự cảm thông, lòng thượng xót mà chỉ là sự kệch cỡm, lố bịch dưới cái nốt văn minh.

Nhà văn bày tỏ thái độ mỉa mai, châm biếm và khinh bỉ với cái xã hội ấy. Bằng giọng điệu trào phúng của mình, Vũ Trọng Phụng tỏ ra rất khinh khi với xã hội thượng lưu xổi này.

Câu 5. Anh (chị) nhận xét gì về nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng ở đoạn trích này?

Nhà văn Vũ Trọng Phụng quả không hổ danh là bậc thầy của nghệ thuật trào phúng. Trong tác phẩm của ông, mọi ngôn ngữ, giọng điệu và hình ảnh đều đậm chất trào phúng. Tác giả miêu tả một cách hết sức tự nhiên, chân thật khiến các chi tiết không hề bị lố nhưng qua đó lại bày tỏ thái độ khinh miệt, coi thường bản chất thối nát của con người và xã hội thượng lưu này.

Loading...

Check Also

Soan-bai-Voi-vang-cua-Xuan-Dieu

Soạn bài Vội vàng của Xuân Diệu

Soạn bài Vội vàng của Xuân Diệu Bài làm Câu 1. Bài thơ có thể …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *