Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của Thanh Thảo

Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của Thanh Thảo

(Soạn văn lớp 12) Em hãy phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của nhà thơ Thanh Thảo. (Bài phân tích văn của bạn Hoàng Thị Thu Hà)

Đề bài: Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của nhà thơ Thanh Thảo

BÀI LÀM

       Nhắc đến nhà thơ Thanh Thảo có lẽ không ít người sẽ nghĩ ngay đến bài thơ “Đàn ghi ta của Lorca” trích trong tập “Những khối vuông ru bích”. Đây được xem là một sáng tác với những cách tân đầy tâm huyết và táo bạo thể hiện trái tim thiết tha của Thanh Thảo đối với tâm hồn phóng khoáng, yêu tự do, bất khuất, thanh cao của người nghệ sĩ thiên tài F. Garxia Lorca. Bản thân Thanh Thảo trong một lần trả lời phỏng vấn của báo chí đã thừa nhận: “Lorca là một nhà thơ mà tôi hết sức ngưỡng mộ, cả về thi ca lẫn cuộc đời và cái chết của ông đều gây cho tôi nhiều xúc cảm và ấn tượng. Chính những hình ảnh và nhạc điệu trong nhiều bài thơ Lorca đã dẫn dắt tôi khi viết bài thơ “Đàn ghi-ta của Lorca” mà tôi coi như một khúc tưởng niệm ông.

Loading...

      Gar-xi-a Lor-ca (1898-1936) được biết đến là một nhà thơ, nhà soạn kịch, nhạc sĩ tài ba người Tây Ban Nha đi đầu trong việc khởi xướng và thúc đẩy mạnh mẽ những cách tân trong lĩnh vực nghệ thuật. Ông đồng thời cũng là một nhà hoạt động chính trị nổi tiếng trong cuộc đấu tranh chống lại thế lực phản động đòi tự do, dân chủ. Có thể nói, Lorca chính là một người nghệ sĩ, chiến sĩ có sức ảnh hưởng sâu rộng đến toàn bộ đời sống chính trị, nghệ thuật cũng như với các thế hệ nghệ sĩ và quần chúng nhân dân ở Tây Ban Nha. Đàn ghi ta là nhạc cụ truyề thống của Tây Ban Nha. Người Tây Ban Nha hầu như được sinh ra cùng cây đàn ghi ta. Nó là bản sắc, là tâm hồn dân tộc Tây Ban Nha. Trong cuộc đời sáng tác cuả Lor ca, có rất nhiều sáng tác được lấy cảm hứng từ cây đàn ghi ta. Đàn ghi ta chính là hiện thân của Lorca, cho những sáng tạo, cách tân nghệ thuật của người nghệ sĩ tài danh này.

     Bài thơ bắt đầu với lời đề từ “Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”. Đây là câu thơ được trích từ bài thơ “Ghi nhớ” của chính Lorca:

“Khi tôi chết

nhớ chôn tôi với cây đàn ghi-ta

dưới cát.

Khi tôi chết

giữa hàng cam

cụm húng.

Khi tôi chết

hãy chôn tôi, nếu các anh em mong muốn

trong chiếc chong chóng.

Khi tôi chết!

                                                                                              (Memento, Federico García Lorca, dịch Đan Tâm)

Câu thơ này cũng được xem như lời di chúc trước khi từ giã cõi đời của Lorca. Câu thơ trước hết là thể hiện tình yêu đối với nghệ thuật và quê hương xứ sở của Lorca. Nhưng hơn hết, nó là lời nhắn nhủ đầy nhân văn của người nghệ sĩ thiên tài gửi tới thế hệ sau. Một khi bạn đã làm xong việc của mình và sức sáng tạo đã hết, bạn phải biết lui vào quá khứ để những thế hệ tiếp theo tự do làm cái mới, đừng để cái bóng của mình đè mãi xuống tương lai. Với tư cách là một nhà cách tân nghệ thuật, Lor-ca nghĩ rằng đến một ngày nào đó thơ ca của ông cũng sẽ là bức tường án ngữ, ngăn cản sự sáng tạo nghệ thuật của những người đến sau. Vì thế, nhà thơ đã căn dặn các thế hệ sau hãy “chôn” nghệ thuật của ông (cùng với ông) để bước tiếp, dũng cảm vượt qua thần tượng cũ để làm nên cái mới. Đây có lẽ chính là ý nghĩa sâu xa trong lời đề từ của bài thơ!

     . Mở đầu bài thơ, Thanh Thảo đã vẽ nên bức chân dung sống động về Lorca, một con người tự do, một nghệ sĩ cách tân trong khung cảnh chính trị và nghệ thuật của Tây Ban Nha.

“Những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la   li-la  li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng chếnh choáng

trên yên ngựa mỏi mòn”

     Ngay từ dòng thơ đầu tiên của bài thơ, Thanh Thảo đã đưa chúng ta đến với một lối tư duy thơ, cấu tạo câu thơ quen mà lạ. Quen vì lối kết hợp từ theo kiểu chuyển đổi cảm giác (“những tiếng đàn” là cảm nhận thính giác, “bọt nước” là cảm nhận thị giác) ta đã gặp trong thơ Xuân Diệu với bài “Vội vàng”… Lạ vì đến Thanh Thảo đây là lần đầu tiên ta nghe cụm từ “tiếng đàn bọt nước”. Âm thanh của tiếng đàn như bọt nước – trong trẻo, lung linh nhưng cũng rất mong manh, ngắn ngủi, dễ tan vỡ. “Những tiếng đàn bọt nước” phải chăng là một ám chỉ báo hiệu khúc đoạn trường của nghệ thuật Lor-ca, là lá số tử vi về thân mệnh kỳ tài nhưng ngắn ngủi của người nghệ sĩ?

       Nếu trong dòng thơ đầu, Lor-ca chỉ hiện ra thấp thoáng qua hình ảnh tiếng đàn bọt nước trong trẻo, phiêu tán thì ở dòng thơ thứ hai Lor-ca xuất hiện thật hào hùng dù sự hiện diện ấy vẫn được thể hiện theo lối tượng trưng:

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

       Màu “đỏ gắt” của tấm áo choàng gợi lên hình ảnh đấu trường với những đấu sĩ kiêu hùng cùng chú bò tót ngạo nghễ – không gian văn hóa đặc trưng của Tây Ban Nha. Hình ảnh gợi ra bối cảnh chính trị ngột ngạt, căng thẳng, đẫm máu của Tây Ban Nha thời đó: đấu trường của cuộc đấu tranh giữa một bên là khát vọng dân chủ với nền chính trị độc tài của lực lượng phản động phát xit Franco. Ở đó thể chế chính trị độc tài chính là những con bò tót hung bạo đối đầu với chúng chính là chiến sĩ, kiếm sĩ Lorca. Không chỉ là một dũng sĩ quả cảm trong cuộc đấu tranh chính trị, Lorca còn là người nghệ sĩ không ngừng đấu tranh cho một nền nghệ thuật tiến bộ. Trong tư cách nào, nhà thơ , nhà soạn kịch hay nhạc sĩ, ông đều đòi hỏi những người làm nghệ thuật “phải cách tân, phải thể hiện được những tư tưởng nhân đạo và tiến bộ”.  Thanh Thảo đã vẽ ra bức chân dung với vẻ đẹp hào hùng, mạnh mẽ của người công dân, nghệ sĩ Lor-ca trong cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ cho những giá trị nhân văn của cuộc sống.

         Sau hình ảnh hào hùng về người nghệ sĩ tài danh, Thanh Thảo khéo léo nhập vào điệu nhạc đàn “li-la li-la li-la”. Giai điệu ngân lên, hòa vào mạch thơ khiến cho hình tượng Lor ca trở nên lung linh hơn bao giờ hết: vừa ngạo nghễ vừa khiêm nhường, vừa giản dị mà kiêu dũng. Nhưng “li-la li-la li-la” không đơn giản chỉ là tiếng đàn. Nó còn gợi liên tưởng đến một loài hoa có màu tím ngát rất được ưa chuộng: hoa li-la (hoa tử đinh hương). Chuỗi âm thanh li-la li-la li-la như chuỗi hoa liên tiếp nhau Thanh Thảo muốn giành tặng cho Lorca để bày tỏ lòng ngưỡng mộ với người nghệ sĩ thiên tài của đất nước Tây Ban Nha. Sự giao hòa, cộng hưởng giữa thi ca và âm nhạc đã thực sự đem đến một Lorca với vẻ đẹp oai hùng và lung linh bất tử.

        Sau giai điệu “li-la li-la li-la”, Thanh Thảo tiếp tục thực hiện bước chuyển mạch thơ, cho thấy một hình dung khác về Lorca – người “kỵ sĩ” văn chương đơn độc:

“đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng chếnh choáng

trên yên ngựa mỏi mòn”

         Không còn là Lor-ca hào hùng như dũng sĩ đấu bò tót mà thay vào đó là một Lor-ca đơn độc và phong trần, mệt mỏi. Trong cuộc chiến đấu với nền chính trị độc tài và một nền nghệ thuật già nua, bảo thủ, Lor-ca dường như không có được những những “cộng sự” đắc lực. Lorca đi “về miền đơn độc” là hình ảnh về sự bất lực của người nghệ sĩ giàu khát vọng nhưng cô đơn và lẻ loi. “Vầng trăng chếnh choáng” cho thấy một Lorca đậm chất lãng tử, phóng khoáng, cuồng say. Cũng có thể đó là cái “chếnh choáng” của Lor ca trước đòn thù của các thế lực phản động hay cái “chếnh choáng” bất lực của khát vọng cách tân nền nghệ thuật già nua, lạc hậu. Mà có lẽ là tất cả. Người kị sĩ văn chương dường như đã kiệt sức trong một cuộc chiến không cân sức đến “mỏi mòn”. Mặc dù vậy, Lorca đã không hề bỏ cuộc, vẫn nỗ lực và kiên trì rong ruổi “trên yên ngựa” tiếp tục cuộc hành trình đơn độc đấu tranh vì những giá trị nhân văn, tiến bộ trong cuộc đời và nghệ thuật. Nhưng, một cánh cánh én chẳng làm nên một mùa xuân, càng cố gắng thì cuộc chiến càng trở nên vô vọng. Chính vì vậy, Lor ca trở thành người nghệ sĩ đáng cảm thương nhất.

        Cuộc đấu tranh của Lorca, dù là trong chính trị hay trong nghệ thuật, đó vốn dĩ là những cuộc chiến không cân sức. Và, cái chết bi thảm trở thành một tất yếu không thể tránh khỏi:

“ Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê bết đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du”

        Nếu ở khổ thơ trước, hình tượng Lorca mang vẻ đẹp hùng vĩ, lớn lao như một bức tượng đài thì đến đây, chàng hóa thân thành người nghệ sĩ dân gian, tự do, vô tư lự.“Hát nghêu ngao” là lời hát vu vơ, ngẫu hứng. Lorca hát cho quên đi muộn sầu, quên đi cô đơn trên con đường dài đầy chông gai chỉ một mình chàng độc bước. Chính vào lúc ấy, cái chết đến với Lorca một cách đầy bất ngờ:

“bỗng kinh hoàng

áo choàng bê bết đỏ”

       Với việc sử dụng từ “bỗng”, Thanh Thảo đặt cái chết của Lorca vào một tình huống vô cùng đột ngột. Mặc dù Lorca “đã luôn luôn bị ám ảnh về cái chết của mình, vẫn không thể nghĩ nó lại đến một cách đột ngột, bất ngờ đến thế”. Tận cho đến khi “bị điệu về bãi bắn”, chàng cũng vẫn chưa tin đó là sự thật. “Chàng đi như người mộng du” như đang sống trong cơn mộng mị kinh hoảng. Người nghệ sĩ đấu tranh hết mình cho tự do, dân chủ và đổi mới nghệ thuật đã bị chế độ phản động bắt và sát hại. Màu “áo choàng đỏ gắt” của ngọn lửa đấu tranh, của những khát vọng cháy bỏng biến thành màu máu, màu của chết chóc, sự hủy diệt – “áo choàng bê bết đỏ”. Màu “bê bết đỏ” của tấm áo choàng dường như xông thẳng vào mắt độc giả, gợi liên tưởng đến một cái chết vừa đáng sợ, khủng khiếp vừa đáng thương. Bằng việc sử dụng những hình ảnh mang tính biểu tượng và giàu sức gợi, Thanh Thảo đã gieo vào lòng độc giả những ám ảnh sâu sắc, bi thương về cái chết đầy oan khuất cuả Lorca. Cũng qua đây, độc giả như nghe thấy tiếng khóc bi ai, xót thương của Thanh Thảo giành cho người nghệ sĩ giàu khát vọng cách tân.

       Sự ra đi của Lor ca là một mất mát lớn không chỉ riêng với đất nước Tây Ban Nha mà còn là nỗi đau của toàn nhân loại yêu tự do và nghệ thuật.

“ tiếng ghi ta nâu

bầu trời cô gái ấy

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi ta ròng ròng

máu chảy”

           Lại một lần nữa, đặc trưng của thơ ca tượng trưng được lặp lại ở đoạn thơ này: thủ pháp chuyển đổi cảm giác. Tiếng ghi ta chỉ là âm thanh được cảm nhận bằng thính giác trở nên có màu sắc “tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh biết mấy”, có hình khối “tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan”, hóa thành dòng máu chảy “tiếng ghi ta ròng ròng – máu chảy”. Người ta tưởng niệm về Lor ca, về thứ nghệ thuật mang hơi thở cách tân mà ông đang trên đường hoàn thiện. Đó là thứ nghệ thuật dung dị, gần gũi về đất trời quê hương,về tình yêu (tiếng ghi ta nâu-bầu trời cô gái ấy), là thứ nghệ thuật giàu sức sống và hi vọng (tiếng ghi ta lá xanh), là thứ nghệ thuật khảm đúc tâm huyết, tinh hoa người nghệ sĩ (tiếng ghi ta ròng ròng/ máu chảy).Thế nhưng, nghệ thuật Lorca dù là thứ nghệ thuật đẹp, tinh khiết, long lanh nhưng lại dễ vỡ “tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan”. Với hình ảnh “bọt nước vỡ tan” cùng cái chết khốc liệt của Lor ca, Thanh Thảo đã ngầm thông báo, tạo sự hô ứng với câu thơ đầu bài “những tiếng đàn bọt nước”.Lor ca chết, những bọt nước vỡ tan hay chính tài năng, nghệ thuạt Lorca đã bị hủy diệt, không còn tăm hơi, bóng dáng.

       Sự ra đi vĩnh viễn của tài năng nghệ thuật Lorca giữa lúc viên mãn nhất là sự đau xót của nhiều người. Ta bắt gặp đâu đó trong đoạn thơ nỗi trống trải, chơi vơi của người tình thủy chung, nỗi đau xót, thương cảm đến nghẹn ngào trước cái chết đầy bi ai của người nghệ sĩ. Và qua việc khắc họa cái chết đầy ám ảnh của Lorca (áo choàng bê bết đỏ, tiếng ghi ta ròng ròng/ máu chảy) độc giả như thấy được giọt nước mắt khóc thương đầy đau đớn, tê dại của nhà thơ Thanh Thảo giành cho “thần tượng” của mình. Đoạn thơ ngắn có sáu dòng nhưng có đến bốn lần cụm từ “tiếng ghi ta” được lặp lại ở đầu dòng. Đây được xem là một trong những yếu tố đã góp phần tạo nên nhạc tính cho thơ. Tiếng ghi ta là niệm khúc thể hiện nỗi xót tiếc của con người trước sự ra đi của Lor-ca cũng là sự nhấn mạnh những dư chấn to lớn mà cái chết ấy đã để lại trong lòng những thế hệ đi sau.

          Cái chết của người nghệ sĩ thiên tài Lorca để lại trong lòng nhân loại không chỉ là niềm xót thương mà còn là cả sự nuối tiếc lớn không gì bù đắp nổi:

“ không ai chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

         Tiếng đàn ở đây là một hình ảnh hoán dụ tượng trưng cho nghệ thuật Lorca, cho tình yêu tự do và con người mà ông giành cả đời để theo đuổi, cho cả quê hương xứ sở Tây Ban Nha. Khi ra đi Lor ca, tâm nguyện của Lorca là “Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”. Có thể hiểu với tâm nguyện như vậy, Lor ca muốn được sống chết với nghệ thuật của mình,sống chết với mảnh đất quê hương. Và hơn thế, ông muốn người đời sau chôn vùi nghệ thuật của mình để nó không biến thành bức tường cản trở sự phát triển thi ca nhân loại. Thế nhưng, “không ai chôn cất tiếng đàn” bởi tất cả mọi người cùng không muốn chôn vùi, không dám chôn vùi đi một nghệ thuật đỉnh cao. Dường như không có ai thự sự hiểu Lorca, hiểu kỳ vọng của người nghệ sĩ giàu khát vọng cách tân. Lor ca làm nghệ thuật không phải vì một chút danh tiếng  mà ông thực sự sống và cống hiến cho nghệ thuật. Phải chăng, nếu Lorca có thể biết không một ai dám chôn nghệ thuật của ông để bước tiếp ông sẽ vô cùng thất vọng và đau đớn bởi “Cái chết thực sự của một nhà cách tân là khi những khát vọng của anh ta không có ai tiếp tục. Nhưng cái chết đau đớn hơn của một nhà cách tân là khi tên tuổi và sự nghiệp của anh ta được đưa lên “bệ thờ” và trở thành bức tường kiên cố cản trở sự đổi mới văn chương của những kẻ đến sau” (Nguyễn Phượng).

           Không ai dám chôn nghệ thuật đỉnh cao, nhưng cũng không ai có khả năng kế tục và phát triển nó, dẫn đến:

“tiếng đàn như cỏ mọc hoang”

           Bằng biện pháp so sánh tiếng đàn với “cỏ mọc hoang” (loài cây giản dị, nhỏ bé mà sức sống phi thường, không gì tiêu diệt được) câu thơ khẳng định sức sống mãnh liệt, bất diệt của tài hoa Lorca. Song cũng có nghĩa, tài năng nghệ thuật hoàn hảo của Lor ca khi ông ra đi không còn ai kế thừa và phát triển, nó giống như loài cỏ hoang tự sinh tự dưỡng, không ai chăm sóc và cắt tỉa . Nền nghệ thuật mới, giàu sức sáng tạo mà cả đời Lor-ca theo đuổi và vun đắp không được nghệ sĩ nào tiếp nối. Câu thơ là cả sự xót xa, nuối tiếc của tác giả không chỉ đối với bản thân Lor-ca mà còn với cả nền nghệ thuật Tây Ban Nha. Càng cảm thương, xót tiếc trước sự ra đi của Lorca bao nhiêu, Thanh Thảo càng khát khao bất tử hóa hình ảnh của người chiến sĩ, nghệ sĩ tài hoa bấy nhiêu, nhà thơ khẳng định:

“giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

        Hai câu thơ bắt nguồn từ cái chết bi thảm của Lorca, ông bị sát hại và vứt xác xuống giếng để phi tang. “Giọt nước mắt” ở đây có thể hiểu là niềm đau của người nghệ sĩ ra đi khi giấc mộng cách tân nghệ thuật, giấc mộng tự do, dân chủ còn đang dang dở. Nỗi buồn đó thể hiện tâm hồn vĩ đại, cao quý của Lorca như “vầng trăng” lung linh, ngời sáng đẹp đẽ. Công lao, sự hi sinh của ông mãi mãi tỏa sáng “long lanh” trong  lòng người dân Tây Ban Nha và nhân loại yêu tự do, nghệ thuật. Lorca, người hùng của thời đại dù đã ra đi nhưng tâm hồn mãi bất tử cùng với thời gian. Nhưng, đồng thời, “giọt nước mắt” ở đây có thể hiểu là giọt nước mắt khóc thương của những người yêu mến Lorca giành cho ông cho nhân cách, tâm hồn trong sáng của vầng trăng thi ca Lorca.

       Cuối cùng, bằng tất cả lòng trân trọng, đồng cảm, Thnah Thảo hướng đến một sự giải thoát thật sự cho người nghệ sĩ chân chính mà ông yêu mến:

“đường chỉ tay đã đứt

dòng song rộng vô cùng

Lorca bơi sang ngang

trên chiếc ghi ta màu bạc

Chàng ném lá bùa cô gái Di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng yên bất chợt

li-la li-la li-la”

       Theo Thanh Thảo, cái chết của người nghệ sĩ tài danh là sự sắp đặt của số mệnh “đường chỉ tay đã đứt”. Có người cho rằng, quan niệm của Thanh Thảo là mê tín, là bi quan. Nhưng ở đây, nhà thơ quan tâm hơn đến một điều khác. Thanh Thảo đang trấn an chính mình, những người yêu Lorca và trấn an cả chính Lorca về sự ra đi đầy bất ngờ. Khi định mệnh an bài, có nghĩa là phần việc chúng ta cần làm trên trần thế đã xong, chúng ta không thể làm gì khác. Lorca đang mãi đau đáu vì con đường dang dở của mình, nhận biết thiên mệnh, cái chết sẽ được chấp nhận một cách nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Chỉ khi ấy, mọi vấn vương, trăn trở trần tục mới có thể gỡ bỏ. Hình ảnh “Lorca bơi sang ngang/trên chiếc ghi ta màu bạc” đã cho thấy sự hóa thân của người nghệ sĩ tài ba. Dòng sông rộng lớn như thứ nước nhiệm màu gột rửa mọi vấn vương, trăn trở cõi trần. “Chiếc ghi ta màu bạc” trở thành con thuyền xinh đẹp, thuần khiết đưa lorca vào thế giới vĩnh hằng siêu thoát. Không còn đau khổ, không còn cô độc, không còn tạp niệm, chàng đẹp như một vị thần. Và, hãy xem cách Lorca giã từ những gì chàng đã từng khao khát, yêu thương:

“chàng ném lá bùa cô gái Di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng yên bất chợt.”

        Hành động “ném lá bùa”, “ném trái tim” cho thấy một tâm thế hoàn toàn chủ động tìm đến sự giải thoát của Lorca. Khi cái chết là không tránh khỏi, Lorca chọn ra đi không vương vấn. “Lá bùa” như một sự cứu cánh, níu kéo sinh mạng. “cô gái Di – gan” đại diện cho đất nước, quê hương, là người tình thủy chung. “Trái tim” là đại diện cho tình yêu,cho những khao khát cháy bỏng vì tự do, nghệ thuật. Lorca giã từ tất cả bằng hành động đầy dứt khoát và quyết tuyệt “ném”. Xoáy nước sẽ nhấn chìm tất cả và trái tim cũng thôi thổn thức. Bằng cách kết thúc này, Thanh Thảo đã phục sinh thành công thời khắc bi tráng của Lor-ca. Chàng đã không chết đầy oan ức, đầy vấn vương, tiếc nuối. Lorca ra đi khi chàng đã hoàn toàn đoạn tuyệt với những khát vọng trần thế, thanh thản và nhẹ nhàng.

      Bài thơ khép lại bằng những âm thanh :

“ li-la li-la li-la…”

Tiếng đàn ghi ta lại một lần nữa cất lên như khúc nhạc tiễn đưa linh hồn nghệ sĩ. Cũng có khi đó chính là ngàn muôn đóa hoa li-la của sự sống đang nảy nở từ cái chết của người nghệ sĩ để tôn vinh những giá trị mà Lorca để lại mãi mãi trường tồn cùng thời gian và nhịp bước cùng năm tháng.

          Để làm nên thành công bài thơ, ngoài nội dung cảm xúc sâu sắc, không thể không kể đến những đặc sắc nghệ thuật được Thanh Thảo sử dụng. Trước hết là ở sự kết hợp của nhạc tính trong thơ, cái mà chúng ta hay gọi là “thi trung hữu nhạc” Bài thơ như giai điệu một bản nhạc, có phần nhạc đệm của tiếng đàn ghi ta. Chuỗi âm li la li la li la….mở đầu và kết thúc bài thơ gợi lên tiếng vang giàu nhạc điệu. Bên cạnh đó, Thanh Thảo sử dụng hệ thống ngôn ngữ diễn tả âm thanh theo lối tượng trưng, liên tục chuyển đổi cảm giác, màu sắc: tiếng ghi ta nâu, tiếng ghi ta xanh; hình ảnh động: tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan, tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy…tạo nên những cảm nhận vô cùng mới mẻ, độc đáo và đầy ám ảnh đối với người đọc về nghệ thuật cũng như con người, cuộc đời Lorca. Ngoài ra, việc sử dụng từ ngữ chỉ màu sắc gắn với cảm xúc và suy tưởng (áo choàng đỏ gắt, áo choàng bê bết đỏ, chiếc ghi ta màu bạc) và hình ảnh giàu sắc thái tượng trưng (ném lá bùa vào xoáy nước, ném trái tim mình vào lặng im) cũng góp phần không nhỏ vào việc nhấn mạnh những cung bậc cảm xúc của bài thơ. Ngoài ra, việc vận dụng  đa dạng, linh hoạt các biện pháp từ như so sánh, nhân hoá, ẩn dụ khiến bài thơ trở nên giàu sức gợi và lôi cuốn độc giả theo từng bước chuyển mình của cảm xúc thơ.

          Qua bài thơ “Đàn ghi ta của Lor ca” Thanh Thảo  đã khắc họa bức chân dung sống động về vẻ đẹp nhân cách, tâm hồn và tài năng của Lorca – nhà thơ, nhà cách tân vĩ đại của văn học Tây Ban Nha và thế giới thế kỉ XX. Cũng qua đây, tác giả thể hiện niềm xót thương, đồng cảm vô hạn với một người nghệ sĩ chân chính cả đời theo đuổi khát vọng tự do dân chủ và một nền nghệ thuật sáng tạo. Chắc chắn rằng, đến với Thanh Thảo, đến với “Đàn ghi ta của Lorca” người đọc có dịp trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc khi hào hùng, bi tráng, khi đồng cảm, xót thương, khi cảm phục, ngưỡng mộ mà không phải bài thơ nào cũng có thể làm được.

>>> Xem thêm:

Loading...

Check Also

Phan-tich-nhan-vat-co-Hien-trong-Mot-nguoi-Ha-Noi

Phân tích nhân vật cô Hiền trong Một người Hà Nội

Phân tích nhân vật cô Hiền trong Một người Hà Nội Bài làm “Chẳng thơm …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *