Home / BÀI VĂN HAY / Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

(Nghị luận xã hội 11) Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay (Bài làm văn của bạn Hoàng Thị Ngọc Mai)

Đề bài: Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

BÀI LÀM

      Dân tộc ta là một dân tộc giàu truyền thống tương thân tương ái, “lá lành đùm lá rách”. Điều này, ai ai trong chúng ta cũng được nhắc nhở, dạy dỗ ngay từ khi còn tấm bé. Nhưng, có một thực trạng đáng buồn là, ngày nay, khi xã hội càng phát triển, truyền thống tốt đẹp đó đang dần dần bị mai một. Con người bắt đầu thu mình trong thói vị kỉ cá nhân mà bắt đầu trở nên vô cảm, thờ ơ với những số phận, những hoàn cảnh éo le xung quanh mình. Đó chính là mầm mống, biểu hiên của một căn bệnh nguy hiểm hơn cả những chứng bệnh nan y khó chữa  – bệnh vô cảm.

Loading...

     Vô cảm là thái độ thờ ơ, lạnh lùng trước những điều xấu, những nỗi bất hạn, không may. Là con người, chúng ta khác với tất cả các loài trên vũ trụ bởi chúng ta có tư duy và tình cảm. Khi rơi vào trạng thái “vô cảm” là khi tâm lý chúng ta hoạt động không bình thường, đó chính là bệnh. Cũng như những loại bệnh tật khác, bệnh vô cảm gây hậu quả nghiêm trọng cho chính cá nhân mang nó và xã hội. Maxim Gorki đã nói: “Nơi lạnh nhất không phải Bắc cực mà là nơi thiếu vắng tình thương”. Chính vì vậy, sẽ là không quá khi nói bệnh vô cảm có thể hủy diệt cả một cộng đồng, xã hội.

      Trong xã hội hiện đại, bệnh vô cảm dường như ngày càng phổ biến và phát triển một cách chóng mặt. Thậm chí, vô cảm có thể bùng phát thành dịch bệnh khó chữa. Chứng bệnh này có vô số các “triệu chứng” với biểu hiện bệnh trạng muôn hình vạn trạng. Đó có thể là sự vô cảm với cuộc sống, xã hội, vô cảm với đồng loại, với gia đình, người thân hay với chính bản thân mình.

      Trước hết, vô cảm là sự thờ ơ, dửng dưng của con người trước những hoàn cảnh kém may mắn, bất hạnh trong cuộc sống. Gặp một tai nạn giao thông, người gặp nạn nằm bất tỉnh trong vũng máu, họ lướt qua như không hề thấy một sinh mạng đang kêu cứu. Nếu đi ngang một em bé đang khóc tìm mẹ họ sẽ nhủ thầm “sẽ có người giúp em bé ấy, ta thì đang rất vội” … Có một câu chuyện thế này. Một đêm nọ, khi nhà nhà đang chìm vào giấc ngủ ngon ấm áp, bỗng những tiếng khóc thảm thiết vang lên: “Cướp! cướp! cướp! Làng nước ơi! Cướp! Cướp!” . Những người hàng xóm nghe rõ tiếng kêu cứu, họ tỉnh giấc. Người tò mò dõi mắt lắng tai nghe, người lo sợ đi chốt chặt cửa nẻo nhà mình, người phân vân không biết có nên bất chấp tính mạng để cứu người, một số ít gọi cảnh sát. Tất cả đều nghĩ, chắc sẽ có người giúp họ thôi. Cuối cùng thì không một ai giúp đỡ gia đình khốn khổ kia. Và hậu quả thế nào, có lẽ chúng ta cũng có thể đoán được. Bệnh vô cảm, sự thờ ơ, đôi khi không khác một tội ác dã man, không còn là sự suy thoái đạo đức mà chính là sự băng hoại nhân tính.

      Vô cảm, ở một khía cạnh biểu hiện khác là sự thờ ơ, bàng quan trước những cái xấu xa, trước tội ác. Lên xe buýt, thấy kẻ xấu đang giở trò móc túi, hoặc dàn dựng cướp tiền bạc tư trang của người khác, những kẻ vô cảm sẽ ngoảnh mặt đi như chưa hề nhìn thấy thay vì lên tiếng. Sống trong tập thể, trường học, thấy cấp trên nhận hối lộ, thầy giáo bạo hành học sinh, học sinh quay cóp, hành hung nhau, ho coi đó là chuyện không liên quan đến mình và làm ngơ.

      Không chỉ có thế, biểu hiện của bệnh vô cảm còn ở chính thái độ thờ ơ với cuộc sống xã hội. Có những người cả đời không hề quan tâm đến bộ máy lãnh đạo của nước nhà, ai đang là người đứng đầu. Trước một câu tuyên truyền, kêu gọi như “Áo ấm vùng cao” hay “một giọt máu, một sinh mạng”…người vô cảm sẽ ngay lập tức chép miệng bỏ qua.

      Đặc biệt, sự vô cảm, có khi không còn ở phạm vi rộng lớn ngoài xã hội, nó đã hiện hữu cả trong gia đình giữa những người thân máu mủ gây nên những câu chuyện đau lòng và ghê sợ. Con cái đánh đập, bỏ đói cha mẹ già yếu. Có những đứa con quý hóa sẵn sàng “tống cổ” các bậc sinh thành của mình ra đường khi họ đã chẳng còn “giá trị lợi dụng” nữa. Có lẽ mọi người không quên vụ án từng gây chấn động dư luận năm 2017 ở thành phố Hồ Chí Minh, đối tượng đã giết chết bà ngoại mình vì bị nạn nhân mắng chửi khi y uống rượu say.

     Có khi, bệnh vô cảm biểu hiện qua sự vô trách nhiệm. Người lãnh đạo vô trách nhiệm có thể dẫn đến quyết định sai lầm làm sụp đổ cả một đế chế. Cấp dưới vô trách nhiệm dẫn đến sai sót, thiệt hại cho tập thể. Trong giáo dục, thầy cô giáo vô trách nhiệm không quan tâm đến cái lõi ‘trồng người”, chạy đua thành tích, làm ngơ trước sự gian lận trong thi cử của học sinh, không làm tròn trách nhiệm nuôi dưỡng mầm non đất nước. Một năm qua, dư luận hết sức phẫn nộ với hàng loạt vụ giáo viên mầm non bạo hành trẻ em. Sự vô cảm, vô trách nhiệm, thiếu tình thương và bao dung ở những “người mẹ thứ hai” của các em đã gây ra bao vụ việc đau lòng khiến người ta không khỏi hoài nghi về nhân phẩm người thầy. Trong y tế,  không thiếu tình huống bác sĩ vô trách nhiệm, bắt nạn nhân cấp cứu phải chờ đợi để hoàn thiện thủ tục nhập viện, phẫu thuật quên dao trong bụng bệnh nhân, hay tắc trách dẫn đến hậu quả đau lòng là điều ngày ngày vẫn xảy ra trên khắp đất nước. Sự vô cảm còn có thể là sự với trách nhiệm với bản thân và quan điểm sống đến đâu hay đến đó của cá nhân.

     Nhìn chung, bệnh vô cảm có đầy rẫy những biểu hiện khác nhau và nguyên nhân gây ra chúng cũng có vô vàn. Đó có thể là xuất phát từ thói vị kỉ cá nhân. Họ sợ giúp người khiến mình mang vạ, gánh phiền phức. Nhìn thấy người bị tai nạn ư? Tôi cũng rất muốn xuống xe giúp đỡ người ta đấy, nhưng lại sắp vào giờ làm, tôi tới muộn sẽ bị trừ lương, sẽ có người khác rảnh rỗi hơn tôi giúp nạn nhân thôi. Hoặc không sẽ là một lí do khác, đại loại như: cứu người rồi lại phải mất thời gian làm việc với cảnh sát, tôi ngại phiền phức nên sẽ có người khác không sợ phiền phức giúp đỡ người kia. Đôi khi, họ phân vân khi việc giúp đó chẳng mang lại cho mình lợi ích nào. Lên tiếng trước hành vi trộm cắp, móc túi ư? Tại sao không phải là người khác, thay vì một câu cám ơn của người bi hại, tôi sợ bị trả thù hơn. Hoặc nếu bạn hỏi một người vô cảm rằng sao anh ta không lên tiếng việc cấp trên nhận hối lộ, hay mắc bệnh thành tích, anh ta sẽ trả lời bạn: “ Ồ không, tố cáo ho tôi đâu có được gì, có khi lại mất việc như chơi, tôi vẫn nên làm một nhân viên mắt điếc tai ngơ thì hơn”. Bác sĩ vô trách nhiệm khi không có “phong bì” đưa tận tay, trách nhiệm tỉ lệ thuận với quyền lợi. Vậy đấy, trong xã hội ngày nay, có một bộ phận người mà trước khi muốn người ta giúp bạn, hãy cho người ta thấy lợi ích họ sẽ nhận được.

        Bệnh vô cảm có khi cũng xuất phát từ tốc độ phát triển của đời sống xã  hội. Con người chạy đua với cuộc sống, họ sống vội, sống gấp nên vô tình hay cố ý bỏ qua những điều tưởng chừng nhỏ bé. Chúng ta đang kêu gọi sự giúp đỡ cho trẻ em vùng cao, cho một số phận bất hạnh nào đó, có thể họ chẳng kịp nghe hết đã vội vã bỏ đi lao vào guồng quay của sự toan tính, mưu cầu hạnh phúc cá nhân. Hoặc giả, người ta biết, người ta hiểu ai cần được giúp đỡ điều gì nhưng cũng sẽ tặc lưỡi bỏ qua để tiếp tục cuộc sống của mình.

        Bên cạnh đó, nguyên nhân không nhỏ xuất phát từ sự giáo dục của gia đình, nhà trường. Chúng ta không có sự quan tâm, bồi dưỡng đúng mực về tư tưởng, tình cảm cho thế hệ trẻ, khiến chúng hình thành những nhận thức lệch lạc, sống thiên về vật chất mà coi thường ý thức, nhân phẩm. Cũng có một bộ phận giới trẻ được nuông chiều, được cha mẹ lập trình sẵn cuộc sống tương lai nên luôn có thái độ thờ ơ với chính bản thân mình, không có chí tiến thủ, phấn đấu.

       Chúng ta coi sự vô cảm là một căn bệnh, thậm chí là dịch bệnh bởi lẽ nó có tác hại khôn lường đới với người mang bệnh và cả xã hội. Sự vô cảm trước hết có thể làm con người đánh mất lương tâm, nhân tính, trở thành loài vật trong cái vỏ bọc người. Một kẻ cầm dao tước đoạt mạng sống của người khác là cầm thú, nhưng kẻ chứng kiến mà không lên tiếng còn ghê sợ hơn cả cầm thú. Bàng quan trước cái chết, nghe tiếng kêu cứu mà dửng dưng thì có khác gì loài vật máu lạnh. Nhìn thấy sai trái, xấu xa không lên tiếng để sai tiếp tục sai là hành động tiếp tay cho cái xấu lộng hành, chúng ta chẳng khác gì với những kẻ phạm tội.

      Không chỉ mang tác hại cho cá nhân, bệnh vô cảm có sức tàn phá cộng đồng, xã hội. Như trong câu chuyện kể trên, nếu ai đó sẵn sàng ra tay giúp đỡ gia đình bị cướp thì có lẽ sẽ không dẫn đến hậu quả đau lòng. Ví như bệnh vô cảm xuất hiện trong bộ phận các thầy cô giáo, họ sẽ tiếp tục đao tạo ra những con người vô cảm, vậy xã hội sẽ đi về đâu. Y bác sĩ vô cảm sẽ phải trả giá bằng những sinh mạng của người vô tội. Nếu có ai đó lên tiếng trước cái xấu, có thể cái xấu sẽ bị tiêu diệt, cuộc sống tốt đẹp hơn rất nhiều. Hãy thử hình dung, một xã hội ai ai cũng vô cảm con người khác gì những cỗ máy biết đi, cuộc sống phải chăng sẽ trở nên vô nghĩa?

       Nhà văn Nam Cao từng nói: “Không có tình thương, con người chỉ là con vật bị sai khiến bởi lòng ích kỉ”. Ấy vậy mà, trong xã hội hiện nay, có một bộ phận người tự hủy hoại đi quyền làm người chân chính của mình. Họ biến mình thành công cụ cho vật chất, cho mục đích cá nhân để rồi nhìn đời bằng cặp mắt ráo hoảnh, dửng dưng. Căn bệnh vô cảm ngày nay, đang lây lan với tốc độ chóng mặt, như “nấm mọc sau mưa” làm đảo lộn mọi trật tự, lề thói và cả những truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Nó rung lên hồi chuông cảnh tỉnh con người trước nguy cơ băng hoại đạo đức, hủy diệt nhân tính, buộc con người nhìn nhận lại bản thân để tự cứu chữa lấy chính mình. Vậy để bài trừ và tiêu diệt tận gốc rễ ung nhọt “ vô cảm”, chúng ta cần phải làm gì? Trước tiên, cần tích cực lên án, phê phán mạnh mẽ, quyết liệt thái độ bằng quan, dửng dưng, vô trách nhiệm của những người xung quanh. Bản thân mỗi người khi làm bất cứ việc gì hãy dừng một giây để nhớ rằng, mọi hành động, lời nói khi bắt đầu từ tấm lòng nhân ái sẽ mang lại hạnh phúc cho mình và tập thể…Bên cạnh đó, chúng ta phải đồng cảm, sẻ chia với những số phận bất hạnh, kém may mắn trong cuộc sống; yêu thương ông bà, cha mẹ, bạn bè, thầy cô…Chỉ cần một tâm hồn rộng mở, một trái tim chân thành, nhân ái chúng ta sẽ tiêu diệt được căn bệnh khủng khiếp này.

       Bệnh vô cảm có tác hại vô cùng to lớn và khủng khiếp. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nâng cao tinh thần tương thân tương ái, đoàn kết chung tay đẩy lùi nó khỏi đời sống. Mỗi người hãy là một tấm gương của lòng nhân ái, đức hi sinh và sẻ chia, chúng ta sẽ thấy cuộc đời ý nghĩa và đáng sống hơn nhiều. Tất cả vì một xã hội tốt đẹp hơn. 

>>> Xem thêm:

Loading...

Check Also

Ta-co-the-nhat-duoc-mot-goi-tien-nhung-se-khong-co-ai-danh-roi-mot-goi-van-hoa-cho-ta-nhat2

Ta có thể nhặt được một gói tiền nhưng sẽ không có ai đánh rơi một gói văn hoá cho ta nhặt

Trong một bộ phim truyền hình Việt Nam mới công chiếu gần đây,  nhân vật …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *