Home / BÀI VĂN HAY / Văn nghị luận xã hội / Đóng vai một người mẹ nói về vấn đề áp lực học tập của con

Đóng vai một người mẹ nói về vấn đề áp lực học tập của con

Hãy đóng vai một người mẹ bàn về vấn đề giảm tải áp lực học tập của học sinh hiện nay.

Bài làm

Mẹ ơi cứu con!!

Loading...

Đó là tiếng gọi của con tôi khi cháu vừa từ trường về nhà. Cháu chỉ nói với mẹ được một câu là lăn ra đất xỉu luôn.

Con tôi bị chóng mặt hạ đường huyết cộng thêm kiệt sức vì ngủ ít và căng thẳng quá độ nên về đến nhà là người mềm nhũn và lăn ra. Nhìn con nằm ngủ trên giường đôi lúc lại nhíu mày, khi tỉnh dậy thì mắt vẫn còn vằn lên đỏ sọng tôi vô cùng đau lòng. Tôi giật mình, tôi đã làm gì với con mình thế này?

Con trai tôi học lớp 9, cháu trước nay thành tích học tập thuộc diện khá tốt, gia đình tôi cũng là một gia đình rất coi trọng truyền thống học hành, giáo dục các con. Vì vậy từ khi các cháu bắt đầu đi học tôi đã luôn luôn nhắc nhở và răn đe về việc các con phải học tập thật tốt, thành tích phải cao. Vừa lên lớp 9, cháu lựa chọn học đội tuyển Sinh và đã nỗ lực hết mình học tập và ôn thi để rồi cuối cùng cũng giành giải ở kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh.

Con vừa hoàn thành cuộc thi học sinh giỏi là vợ chồng tôi lập tức đốc thúc cháu hướng tới mục tiêu trường cấp 3 chuyên. Mục tiêu của chúng tôi là con phải đỗ được vào ngôi trường đó và sẽ không học ở những trường tư thục, trường dân lập.

Dong-vai-mot-nguoi-me-noi-ve-van-de-ap-luc-hoc-tap-cua-con

Lịch trình học tập không thời gian nghỉ

Con tôi học rất nhiều. Sáng ra 6h45 phút cháu đã phải có mặt ở trường để bắt đầu giờ học trên lớp. Con học ở trường cả ngày. Buổi trưa chỉ kịp đảo qua về nhà ăn uống và nghỉ ngơi khoảng 15 phút là lại phi đến trường. Có bữa tôi về muộn, chuẩn bị đồ ăn muộn là cháu không kịp nghỉ ngơi gì chỉ ăn xong là đến lớp luôn. Ở trường con học đến tối muộn. Vào những tháng cuối cùng trước kì thi cấp 3, ngày nào con cũng học ở trường đến 7h tối, có hôm là 7h30. Tối đến về nhà ăn cơm xong chồng tôi lại phải đưa cháu sang huyện để học tiếng Anh một cô giáo ở đó cùng các bạn. Thông thường là mỗi ngày cháu về nhà vào lúc 10h, ăn tối, tắm rửa rồi lại ngồi vào bàn học. Vợ chồng tôi và con út đi ngủ rồi cháu vẫn ngồi học bài tới khuya mới tắt điện đi ngủ sau.

Ngày ngày con phải thức dậy từ 5h30 phút sáng, và đi ngủ sớm cũng là 11h30 tối. Cháu nói ở trường thầy cô luôn động viên chỉ cần cố gắng vài tháng thôi là xong và các bạn trong lớp thì ai cũng thế, ngủ ít và tối ngày chỉ biết đến cắm mặt vào quyển sách. Trong cặp con luôn tôi luôn chuẩn bị một hộp sữa và một chiếc bánh mì để phục vụ cho bữa ăn dặm vào buổi sáng và lúc xế chiều. Không ăn, không có sức để học đến 7h tối. Con kể, các bạn trên lớp cũng đều vậy cả. Có bạn thậm chí mang cơm đi và ở lại trường ăn trưa để tranh thủ học thêm bài dù nhà cách trường học chỉ tầm 1 cây số. Ở lớp của con, tinh thần tự học của các cháu cũng rất cao. Càng sát kì thi, các cháu học càng miệt mài. Dù không có thầy cô ở đó, dù chưa đến giờ vào lớp nhưng các bạn đều đồng loạt mở sách ra để tự học bài với nhau. Có bữa cháu kể chuyện với mẹ rằng một bạn nữ đang lê dép đi học như thường lệ mà khi đến gần lớp thấy cả lớp im phăng phắc học bài bạn ấy vội vã nhón chân, nhẹ nhàng tiến về chỗ của mình mở sách và học. Trong lớp lúc nào cũng không cả tiếng động.

Chứng kiến con gầy rộc đi vì học hành, không có một chút thời gian để tham gia bất kì một hoạt động ngoại khóa nào, không thể đi bất cứ đâu dù là thăm họ hàng cũng không, tôi vô cùng thương cháu. Từ lúc cháu bị hạ đường huyết ngất xỉu khi về nhà, vợ chồng tôi đâm ra sợ hãi, lúc nào cũng sợ con học hành quá tải chẳng may làm sao.

Dong-vai-mot-nguoi-me-noi-ve-van-de-ap-luc-hoc-tap-cua-con2

Chung tay giúp trẻ xây dựng tuổi thơ

Thực ra vợ chồng tôi không hề ép cháu học quá nhiều như vậy, tôi thậm chí còn khuyên con nghỉ một 2 lớp học thêm buổi tối để ở nhà tự học. Nhưng thằng bé sao có thể nghỉ khi tất cả các bạn đều cùng học trong một guồng quay như vậy và mình lại khác biệt.

Cuộc chiến vào cấp 3 quả thật quá khốc liệt và tôi nghĩ rằng không chỉ cấp 3 mà khi các cháu ôn thi học sinh giỏi, ôn thi đại học cũng đều kinh khủng như thế. Nhìn con nằm ngủ mệt mỏi trên giường, tôi thừa nhận tôi đã sai rồi. Tôi đã quá sai lầm khi chính bản thân mình cũng đã tạo ra những áp lực khiến con phải lao vào một cuộc chiến học tập không thời gian nghỉ. Nếu tôi còn tiếp tục thế này, tôi mới là người giết chết tuổi thơ, thanh xuân của con mình. Vì vậy tôi đã thay đổi trong việc định hướng con chuyện học hành.

Tôi thậm chí mong cho các cháu được nghỉ vài lớp học thêm và thay vào đó là những buổi đi bơi, những buổi chiều đi đánh cầu lông, sang nhà bạn hoặc đi thăm ông bà ngoại cùng gia đình nhưng con vẫn không thể đi vì không có thời gian.

Biết làm sao khi vấn đề trường lớp, bằng cấp chính là căn cứ để mọi người đánh giá học sinh hiện nay, là mục tiêu duy nhất mà học sinh phải hướng tới. Nhiều bạn bè đồng nghiệp của tôi hễ gặp là hỏi thế thằng bé nhà cô học trường nào, có được vào lớp chọn nhất không, thế dự định cho con thi trường gì? À, hóa ra cũng chính vì vậy mà tôi đã về thúc ép con mình học tập điên cuồng chăng?

Tôi đã từng cứ tới bữa cơm là nhắc với các cháu chuyện học hành. Tôi đã từng đe nẹt con nếu không đỗ trường chuyên thì tôi đánh cháu ra sao, cho cháu đi làm thế nào. Tôi đã từng gây áp lực với con bằng cách kể lể sự xấu hổ, nhục nhã của bố mẹ, của chính con với bạn bè người quen khi con không đỗ trường này. Tất cả, từng chút từng chút tôi cứ chất những áp lực, những lời đe dọa ấy lên chính đứa con yêu thương nhất của mình. Chính tôi đã khiến cháu thêm khổ, thêm vất vả.

Từ lúc hiểu ra được vấn đề, tôi luôn cố gắng gần gũi, động viên cháu, chăm sóc và bồi bổ cho con hơn, và khuyên con nên không nên áp lực quá chuyện học tập. Lúc này lại có một vấn đề đó là việc các bạn, các thầy cô ở trường. Mọi người cũng như tôi, mỗi ngày đều là tạo áp lực khiến các cháu phải học với một tần suất điên cuồng. Dù tôi có đi làm cả ngày và về nhà làm nội trợ thì tôi vẫn phải thừa nhận mình không bận rộn bằng các cháu học sinh đang ôn thi cấp 3. Thật may là tôi còn nhận ra sai lầm của mình.

Mọi người à, còn điều gì đáng quý hơn sức khỏe của chính con cái chúng ta. Chúng học để làm người, học để trưởng thành, để có kiến thức kinh nghiệm chứ đâu phải học để đứng đầu, để làm ông to bà lớn? Tôi giật mình khi nghĩ rằng con học giỏi mà sức khỏe giảm sút thì cũng chẳng để làm gì, điều tôi cần nhất vẫn là các cháu khỏe mạnh, ngoan ngoãn và có hiểu biết mà thôi. Vậy mà chút nữa chính tay tôi đã lại làm điều ngược lại với cháu. Xã hội có thể chuộng bằng cấp, danh hiệu nhưng cha mẹ không thể làm điều đó với con của mình. Tôi cần phải đứng bên cháu, động viên và chia sẻ cùng cháu để giúp cháu giảm áp lực, gánh nặng học hành, thành tích từ bên ngoài. Thay vì ép con học thật nhiều, học hết lớp này đến lớp khác, hết thầy cô này đến thầy cô khác thì hãy lựa chọn cho con những lớp học, khóa học thoải mái, nhẹ nhàng và phù hợp. Hãy để con được học tập theo đúng nghĩa mà không phải là sự nhồi nhét, ép buộc. Tôi hi vọng rằng, những ai đọc được bài viết này, hãy cùng với tôi chung tay giảm tải áp lực học tập của con em mình, hãy cùng đồng hành với trẻ trên chặng đường học tập làm người, cùng con vui chơi giải trí. Chúng ta hãy cùng nhau đồng hành cùng các con trên chặng đường học tập không áp lực nhé.

Loading...

Check Also

Mot-quyen-sach-tot-la-mot-nguoi-ban-hien2

Một quyển sách tốt là một người bạn hiền

Suy nghĩ của em về câu nói: “Một quyển sách tốt là một người bạn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *